Không Ai Thắng
Thời kỳ Ba Vương Quốc (三国 Sānguó, 220–280 CE) là thời kỳ được yêu thích nhất trong lịch sử Trung Quốc, là chủ đề của tiểu thuyết nổi tiếng nhất Trung Quốc, và là bối cảnh của nhiều bộ phim, series truyền hình và trò chơi video hơn bất kỳ thời kỳ lịch sử nào khác. Nó có những chiến lược gia xuất sắc nhất (Chu Thig Liễu – Zhuge Liang 诸葛亮), nhân vật phản diện-nhân vật anh hùng gây tranh cãi nhất (Tào Tháo – Cao Cao 曹操), tình anh em lãng mạn nhất (Lưu Bị – Liu Bei 刘备, Quan Vũ – Guan Yu 关羽, Trương Phi – Zhang Fei 张飞), và một số trận đánh kịch tính nhất trong lịch sử quân sự.
Và nó kết thúc với tất cả ba vương quốc thất bại. Ngụy, Thục Hán, và Ngô đều bị hấp thụ vào triều đại Tấn (晋朝 Jìn Cháo) — một triều đại không do bất kỳ anh hùng vĩ đại nào sáng lập mà do hậu duệ của Tư Mã Ý (司马懿), một chiến lược gia thận trọng đã sống sót lâu hơn tất cả mọi người khác.
Điều này, có thể nói, là điểm mấu chốt.
Câu Chuyện
Ba Vương Quốc xuất hiện từ sự sụp đổ của triều đại Hán (汉朝 Hàn Cháo, 206 TCN – 220 CE), một trong những triều đại vĩ đại nhất của Trung Quốc. Cuộc khởi nghĩa Khăn Vàng vào năm 184 CE, kết hợp với sự tham nhũng trong triều và sự can thiệp của hoạn quan (宦官 – huànguān), đã phá vỡ quyền lực trung ương. Các quân phiệt khu vực đã lấp đầy khoảng trống quyền lực.
Sau nhiều thập kỷ chiến tranh, ba trung tâm quyền lực đã hình thành. Ngụy (魏) của Tào Tháo kiểm soát khu vực phía bắc giàu có và đông dân. Thục Hán (蜀汉) của Lưu Bị giữ vững vùng trũng Tứ Xuyên có thế phòng thủ nhưng thiếu tài nguyên. Ngô (吴) của Tôn Quyền chiếm ưu thế ở bờ biển phía đông nam và đồng bằng sông Dương Tử.
Trận Đáy Đỏ (赤壁 Chìbì, 208 CE) — nơi mà những chiếc thuyền lửa đã tiêu diệt hải quân của Tào Tháo — đã ngăn chặn sự chinh phục phía bắc đối với phía nam và khóa chặt sự chia cắt ba chiều. Trong sáu mươi năm tiếp theo, ba vương quốc đã chiến đấu, tranh thủ, và làm kiệt sức lẫn nhau mà không có ai đạt được lợi thế quyết định.
Bi Kịch của Zhuge Liang
Trung tâm cảm xúc của câu chuyện là sứ mệnh không thể thực hiện của Zhuge Liang. Sau cái chết của Lưu Bị vào năm 223 CE, Zhuge Liang đã cai quản Thục Hán với tư cách là nhiếp chính cho con trai tầm thường của Lưu Bị là Lưu Thiện và đã phát động năm cuộc tấn công miền Bắc (北伐 Běifá) để tái chiếm vùng trung tâm Hán đã mất.
Mỗi cuộc tấn công đều thất bại. Thục Hán đơn giản là quá nhỏ — chỉ chiếm khoảng một phần mười dân số của Ngụy — để chiến thắng trong một cuộc chiến hao tổn. Tài năng của Zhuge Liang có thể thắng trận nhưng không thể vượt qua những bất lợi cơ bản về nhân khẩu và kinh tế. Ông qua đời vào năm 234 CE trong cuộc tấn công thứ năm, ở tuổi 53, kiệt sức vì làm việc quá sức và gánh nặng của một lời hứa không thể thực hiện.
Cảnh chết của ông — ngọn nến lóe tắt trong một lều quân sự, hy vọng cuối cùng của việc phục hồi nhà Hán dần tắt theo nó — là khoảnh khắc xót xa nhất trong Hồ Duyệt Ba Vương Quốc (三国演义 Sānguó Yǎnyì). Những học giả được đào tạo qua kỳ thi khoa cử (科举 – kējǔ) đã đọc và giảng dạy tiểu thuyết này trong nhiều thế kỷ đã nhận ra bi kịch: người đàn ông xuất sắc nhất của thời đại của ông, phục vụ cho lý tưởng cao cả nhất, bị đánh bại bởi hoàn cảnh mà tài năng không thể vượt qua.
Tại Sao Không Ai Thắng Lại Là Điểm Mấu Chốt
Hồ Duyệt Ba Vương Quốc mở đầu với một câu nói nổi tiếng: "Vương triều, lâu dài chia rẽ, phải hợp nhất; lâu dài hợp nhất, phải chia rẽ" (天下大势,分久必合,合久必分). Điều này không chỉ là một quan sát lịch sử — mà còn là...