Cuộc Cách mạng Văn hóa: Thực sự đã xảy ra điều gì
Cuộc Cách mạng Văn hóa Vô sản (无产阶级文化大革命, Wúchǎn Jiējí Wénhuà Dà Gémìng) kéo dài từ năm 1966 đến 1976. Trong mười năm đó, Trung Quốc đã tàn phá chính mình.
Bản phán quyết chính thức của Đảng Cộng sản Trung Quốc, được ban hành vào năm 1981, gọi đây là "cú thất bại nghiêm trọng nhất và thiệt hại nặng nề nhất mà Đảng, đất nước và nhân dân chịu đựng kể từ khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân." Đó là đánh giá của chính Đảng — và thực sự là một sự khiêm tốn.
Những gì đã xảy ra trong Cuộc Cách mạng Văn hóa không phải là một vấn đề tranh luận giữa các nhà sử học. Các sự kiện đã được ghi chép rõ ràng, từ các nguồn Trung Quốc lẫn nước ngoài. Điều còn lại được tranh cãi là ý nghĩa — làm thế nào để hiểu một sự kiện lớn lao, hỗn loạn và tàn phá đến mức nào mà không thể giải thích đơn giản.
Bối cảnh
Đến năm 1966, Mao Trạch Đông (毛泽东, Máo Zédōng) đang trong một vị trí khó khăn. "Nhảy vọt vĩ đại" (大跃进, Dà Yuè Jìn, 1958-1962) — chiến dịch của ông nhằm nhanh chóng công nghiệp hóa Trung Quốc — đã kết thúc trong thảm họa. Cơn đói khát kéo dài đã giết chết ước tính từ 15-45 triệu người (số lượng chính xác vẫn còn tranh cãi). Mao đã bị gạt sang một bên trong lãnh đạo Đảng, bị thay thế trong việc quản lý thực tế bởi Lưu Thiếu Kỳ (刘少奇) và Đặng Tiểu Bình (邓小平).
Mao muốn lấy lại quyền lực. Ông cũng thật sự tin rằng cuộc cách mạng Trung Quốc đang bị phản bội — rằng Đảng đã trở nên quan liêu, tinh tú và không còn kết nối với quần chúng. Liệu động cơ của ông chủ yếu là chính trị (lấy lại quyền lực) hay tư tưởng (thanh lọc cuộc cách mạng) là một câu hỏi mà các nhà sử học vẫn còn tranh cãi. Câu trả lời có lẽ là cả hai.
Sự Khởi Động
Vào ngày 16 tháng 5 năm 1966, Ủy ban Trung ương Đảng đã phát hành "Thông báo ngày 16 tháng 5" (五一六通知, Wǔ Yī Liù Tōngzhī), tuyên bố rằng "các đại diện của giai cấp tư sản" đã xâm nhập vào Đảng và phải bị thanh trừng.
Vào ngày 18 tháng 8 năm 1966, Mao xuất hiện tại Quảng trường Thiên An Môn trước một đám đông hơn một triệu đội viên Đội đỏ (红卫兵, Hóng Wèi Bīng) — những sinh viên trẻ đã tổ chức thành các nhóm cách mạng. Mao đã đeo băng tay của Đội đỏ, biểu thị sự ủng hộ tượng trưng cho phong trào của họ.
Đội đỏ được giao nhiệm vụ: tiêu diệt "Bốn Cái Cũ" (四旧, Sì Jiù):
| Danh mục | Tiếng Trung | Bính âm | Ví dụ nhắm đến | |---------------|-------------|-----------|------------------------------| | Tập quán cũ | 旧风俗 | jiù fēngsú | Lễ hội truyền thống, lễ cưới | | Văn hóa cũ | 旧文化 | jiù wénhuà | Văn học cổ điển, opera, nghệ thuật | | Thói quen cũ | 旧习惯 | jiù xíguàn | Thực hành tôn giáo, y học cổ truyền | | Ý tưởng cũ | 旧思想 | jiù sīxiǎng | Nho giáo, Phật giáo, bất kỳ tư tưởng phi Mao nào |Cuộc chiến chống lại Bốn Cái Cũ đã gây ra thiệt hại nghiêm trọng. Đội đỏ đã lục soát các ngôi đền, đốt sách, phá hủy đồ cổ và tàn phá các di tích lịch sử. Đền Khổng Tử ở Qufu (曲阜) — quê hương tổ tiên của Khổng Tử — đã bị phá hoại. Mộ của Khổng Tử đã bị khai quật. Hàng ngàn văn bản cổ, tranh vẽ và hiện vật đã bị đốt trong các đống lửa công khai.
Sự Bạo Lực
Bạo lực của Cuộc Cách mạng Văn hóa diễn ra theo từng đợt.