Thương Mại Đồ Gốm: Làm Thế Nào Đồ Gốm Trung Quốc Chinh Phục Thế Giới

Tại Sao Tây Phương Gọi Nó Là "China"

Từ tiếng Anh "china" — có nghĩa là đồ gốm sứ tinh xảo dùng trên bàn ăn — là dấu ấn thương hiệu thành công nhất trong lịch sử ngôn ngữ học. Trong khoảng một thiên niên kỷ, người Trung Hoa giữ độc quyền sản xuất gốm sứ (瓷器 cíqì) khiến giới quý tộc châu Âu say mê, tài trợ các công ty thương mại lớn và làm thay đổi toàn bộ thương mại toàn cầu.

Câu chuyện về cách đồ gốm Trung Hoa chinh phục thế giới là một câu chuyện về công nghệ, gu thẩm mỹ, và những nỗ lực phi thường mà các nền văn minh phải trải qua để có được một chiếc đĩa đẹp.

Bí Mật Trong Lò Gốm

Gốm sứ (porcelain) khác với đồ gốm thông thường ở nguyên liệu thô và nhiệt độ nung. Người thợ gốm Trung Hoa phát hiện rằng việc kết hợp đất sét cao lanh (kaolin) với đá petuntse rồi nung hỗn hợp trên 1.260°C sẽ cho ra một loại gốm có màu trắng, trong suốt và cộng hưởng — những đặc tính mà không truyền thống gốm sứ nào khác đạt được. Loại gốm sứ thật sự đầu tiên xuất hiện vào thời Đông Hán (东汉 Dōng Hàn, 25–220 SCN), nhưng sản xuất quy mô công nghiệp chỉ bắt đầu vào thời Đường (唐朝 Táng Cháo).

Jingdezhen (景德镇 Jǐngdézhèn), tỉnh Giang Tây, trở thành thủ phủ gốm sứ của thế giới dưới triều đại Tống (宋朝 Sòng Cháo, 960–1279) và giữ vị trí đó gần một nghìn năm. Đỉnh cao phát triển thời nhà Minh (明朝 Míng Cháo), thành phố này thuê hàng trăm ngàn công nhân trong một quy trình sản xuất áp dụng chuyên môn hóa lao động (分工 fēngōng) nhiều thế kỷ trước khi Adam Smith mô tả nó.

Một sản phẩm gốm sứ tinh xảo có thể trải qua tay bảy mươi người thợ chuyên biệt: người trộn đất, người tạo hình, người vẽ dưới men, người tô màu trên men, người chịu trách nhiệm nung lần đầu, người kiểm tra chất lượng, người cai quản lần nung thứ hai. Hoàng đế (皇帝 huángdì) duy trì các lò nung hoàng cung tại Jingdezhen sản xuất gốm sứ dành riêng cho triều đình, với tiêu chuẩn chất lượng khắt khe đến mức các sản phẩm không đạt bị phá hủy để không được lưu thông bán ra.

Thương Mại Toàn Cầu

Gốm sứ Trung Hoa được vận chuyển qua con đường Tơ Lụa (丝绸之路 Sīchóu zhī Lù) trên cả bộ hành và đường biển đến các thị trường khắp châu Á, châu Phi và châu Âu. Các di tích khảo cổ của gốm sứ Trung Quốc được phát hiện từ các thành phố ven biển Đông Phi đến Bắc Âu thời Viking cho thấy phạm vi giao thương rộng lớn đến kinh ngạc của mặt hàng này.

Đến thế kỷ 17, thương mại gốm sứ đạt sản lượng công nghiệp. Công ty Đông Ấn Hà Lan (VOC) đơn độc vận chuyển khoảng 43 triệu sản phẩm gốm sứ Trung Hoa đến châu Âu trong thế kỷ 17 và 18. Công ty Đông Ấn Anh di chuyển số lượng tương tự. Những món hàng này không còn là đồ thủ công tinh xảo đơn lẻ — chúng là hàng hóa sản xuất theo đơn đặt hàng với các xưởng Trung Quốc thực hiện thiết kế theo yêu cầu của thương nhân châu Âu (bao gồm phù hiệu quý tộc châu Âu và các cảnh tôn giáo Kitô được các nghệ nhân chưa từng rời Giang Tây vẽ).

Sự Bắt Chước Tuyệt vọng của Châu Âu

Nỗ lực tái tạo gốm sứ Trung Hoa chiếm trọn tâm trí của nhiều nhà tư tưởng hàng đầu châu Âu trong nhiều thế kỷ. Người thợ gốm Ý sản xuất maiolica; người Hà Lan tạo ra Delftware; người Pháp xây dựng các nhà máy sản xuất...

Về tác giả

Chuyên gia Lịch sử \u2014 Nhà sử học chuyên về lịch sử triều đại Trung Quốc.

Share:𝕏 TwitterFacebookLinkedInReddit