Skip to contentSkip to contentSkip to content

Chiến Tranh Pháo Thuốc ở Trung Quốc: Phát Minh Thay Đổi Mọi Thứ

· Dynasty Scholar \u00b7 5 min read

Phát Hiện Tình Cờ: Các Alchemist và Elixir Cái Chết

Câu chuyện bắt đầu vào thời nhà Đường (唐朝, Táng Cháo, 618–907 CN), trong những phòng thí nghiệm đầy khói của 方士 (fāngshì), những người thực hành Đạo giáo say mê tìm kiếm 长生不老 (chángshēng bùlǎo, "cuộc sống vĩnh cửu"). Những thí nghiệm của họ với lưu huỳnh, than củi và kali nitrat - những chất được cho là giữ các thuộc tính huyền bí - đã tạo ra điều gì đó không chỉ trần thế mà còn nguy hiểm hơn rất nhiều.

Tài liệu viết đầu tiên được biết đến về pháo thuốc xuất hiện trong văn bản alchemical thế kỷ 9 《真元妙道要略》 (Zhēnyuán Miàodào Yàolüè), trong đó cảnh báo rõ ràng người đọc về việc kết hợp ba chất này lại với nhau. Tài liệu mô tả những người thực hành đã vô tình làm cháy tay và mặt họ, thiêu rụi chính những ngôi nhà họ làm việc. Đây không phải là một thông báo phát hiện hứng khởi - mà là một câu chuyện cảnh báo. Tuy nhiên, trong vòng một thế kỷ, quân đội Trung Quốc sẽ nhận ra những gì mà các alchemist đã tình cờ phát hiện ra.

Công thức cơ bản - khoảng 75% kali nitrat (kali nitrat), 15% than củi và 10% lưu huỳnh - có vẻ đơn giản khi nhìn lại. Nhưng để có được nó đòi hỏi nhiều thế hệ lao động thực nghiệm, và hiểu cách vũ khí hóa nó cần một trí tưởng tượng quân sự mà các triều đại Đường và sau này là Tống đều sở hữu phong phú.

---

Triều Đại Tống: Lò Luyện Chiến Tranh Pháo Thuốc

Không có triều đại nào có công trong việc biến pháo thuốc từ một vật lạ thành một công nghệ quân sự có hệ thống như triều đại 宋朝 (Sòng Cháo, 960–1279 CN). Luôn bị đe dọa - bởi Khitan Liao ở phía Bắc, Jurchen Jin, và cuối cùng là người Mông Cổ - nhà nước Tống đã đầu tư tài nguyên vào việc đổi mới quân sự với sự cấp bách do áp lực sinh tồn.

Mũi Tên Lửa và Vũ Khí Đầu Tiên

Những vũ khí pháo thuốc đầu tiên mang tính chất cháy hơn là nổ. Mũi tên lửa 火箭 (huǒjiàn, "mũi tên lửa") gắn một gói hợp chất pháo thuốc đang cháy vào một mũi tên thông thường, biến nó thành một hệ thống chuyển tải lửa. Những vũ khí này đã được sử dụng để tàn phá những công sự bằng gỗ, kho tiếp tế và các tàu hải quân.

Vào đầu thế kỷ 10, các kỹ sư quân sự Tống đã phát triển 火球 (huǒqiú, "quả lửa") - một loại lựu đạn cháy được ném được nhồi đầy pháo thuốc, mảnh vụn, và các phụ gia độc hại bao gồm asen và phân người đã khô, được thiết kế để gây thương tích, đốt cháy và đầu độc đồng thời. Ảnh hưởng tâm lý lên quân địch lần đầu tiên gặp phải những vũ khí này chắc chắn rất sâu sắc.

《武经总要》 (Wǔjīng Zǒngyào, "Những Điều Cần Biết Về Kinh Điển Quân Sự"), được biên soạn vào năm 1044 CN dưới sự ủy quyền của triều đình, chứa công thức viết đầu tiên được biết đến cho các vũ khí pháo thuốc - ba công thức khác nhau được điều chỉnh cho các mục đích chiến trường khác nhau. Tài liệu này đánh dấu một khoảnh khắc bước ngoặt: chiến tranh pháo thuốc đã trở thành có hệ thống, được ghi chép và thể chế hóa.

Mũi Tên Lửa: Tổ Tiên Của Súng

Có lẽ phát minh quan trọng nhất của thời kỳ Tống là 火枪 (huǒqiāng, "mũi tên lửa"), phát triển vào khoảng thế kỷ 10. Ở dạng ban đầu nhất của nó, đó là một ống tre hoặc giấy được nhồi đầy pháo thuốc, buộc vào một cây giáo. Khi được đốt cháy, nó tạo ra một chùm lửa có thể dài vài mét - thực chất là một khẩu phun lửa cầm tay.

Trong hai thế kỷ tiếp theo, các kỹ sư quân sự đã có một quan sát quan trọng: khi hỗn hợp pháo thuốc được làm đặc hơn và ống trở nên mạnh mẽ hơn, các khí mở rộng có thể đẩy các viên đạn - viên bi, mảnh sành, các mảnh kim loại - ra ngoài với lực gây chết người. Mũi tên lửa đã trở thành, dưới dạng phôi thai, một khẩu súng.

Đến thế kỷ 13, các phiên bản có nòng kim loại đã được sử dụng. 突火枪 (tūhuǒqiāng, "mũi tên lửa đột ngột") được mô tả trong các ghi chép của Tống có thể bắn ra một chùm viên đạn với đủ lực để xuyên thủng giáp ở khoảng cách gần. Bước nhảy về tư duy từ "ống bắn lửa" đến "ống bắn đạn" đã được thực hiện, và cuối cùng sẽ mang đến cho thế giới khẩu súng trường, súng ngắn, và mọi loại vũ khí mà sau này xuất hiện.

Bom, Mìn và Kho Vũ Khí của Tống

Quân đội Tống không dừng lại ở những loại vũ khí cầm tay. Các kỹ sư của họ đã phát triển một kho vũ khí đáng chú ý từ các thiết bị dựa vào pháo thuốc mà có thể tiên đoán một cách rõ nét loại hình chiến tranh hiện đại.

震天雷 (zhèn tiān léi, "thanh sấm trời") là một quả bom bằng sắt chứa đầy pháo thuốc, được thiết kế để nổ tung khi phát nổ và văng những mảnh vụn chết người. Những tài liệu thời kì chiến tranh Kim-Tống mô tả những vũ khí này được ném từ máy bắn đá vào các đội quân địch, tiếng nổ có thể nghe xa hàng dặm, và những mảnh sắt có khả năng xuyên thủng giáp. Đây thực chất là một loại đạn pháo.

Mìn dưới nước - 水底雷 (shuǐdǐ léi) - được triển khai trên sông và cảng, được kích hoạt bằng ngòi nổ cháy chậm hoặc cơ chế kích hoạt cơ học. Mìn đất, 地雷 (dìléi), được chôn dọc theo các tuyến đường tiếp cận của kẻ địch. Các lực lượng Tống đang chiến đấu theo cách thức chiến tranh hiện đại mà hàng thế kỷ sau châu Âu mới hình thành những thứ như vậy.

Chiến tranh hải quân có lẽ chứng kiến những ứng dụng mạnh mẽ nhất. Các hạm đội sông của Tống sử dụng 火船 (huǒchuán, "tàu lửa") nhồi đầy pháo thuốc và vật liệu cháy, nhắm về phía các tàu địch. Trận chiến Caishi vào năm 1161 CN chứng kiến quân Tống triển khai bom lửa chống lại một hạm đội Kim lớn hơn rất nhiều trên sông Dương Tử, đạt được một chiến thắng quyết định bảo vệ triều đại suốt thêm một thế kỷ.

---

Nghịch Lý Mông Cổ: Chinh Phục và Truyền Thông

Những cuộc chinh phục của người Mông Cổ vào thế kỷ 13 tạo ra một trong những mỉa mai lớn của lịch sử. Người Mông Cổ, ban đầu là một lực lượng kỵ binh thảo nguyên không có truyền thống về pháo thuốc, đã chinh phục triều đại Tống một phần nhờ sự hấp dẫn và việc họ ... (Note: The ending is incomplete because of the cut-off text. Please provide the full text to complete the translation.)

Về tác giả

Chuyên gia Lịch sử \u2014 Nhà sử học chuyên về lịch sử triều đại Trung Quốc.

Bài viết liên quan

Share:𝕏 TwitterFacebookLinkedInReddit