Skip to contentSkip to contentSkip to content

TITLE: Lịch Sử Trà ở Trung Quốc: Từ Thuốc Đến Hàng Hóa Toàn Cầu

· Dynasty Scholar \u00b7 5 min read

TITLE: Lịch Sử Trà ở Trung Quốc: Từ Thuốc Đến Hàng Hóa Toàn Cầu EXCERPT: Từ Thuốc Đến Hàng Hóa Toàn Cầu

Lịch Sử Trà ở Trung Quốc: Từ Thuốc Đến Hàng Hóa Toàn Cầu

Nguồn Gốc Huyền Thoại và Sử Dụng Thuốc Ban Đầu

Câu chuyện về trà bắt đầu trong những làn sương của thời cổ đại Trung Quốc, nơi mà huyền thoại và lịch sử giao thoa. Theo truyền thuyết, vị Thần Nông, Shennong (神农, Shénnóng), đã khám phá ra trà vào khoảng năm 2737 TCN khi lá từ một cây trà hoang rơi vào nồi nước sôi của ông. Là cha đẻ huyền thoại của nông nghiệp và thuốc thảo dược Trung Quốc, người ta nói rằng Shennong đã thử nghiệm hàng trăm loại thảo dược trên chính mình, sử dụng trà để trung hòa các chất độc mà ông gặp phải. Mặc dù câu chuyện này thuộc về thần thoại, nhưng nó phản ánh một sự thật sâu sắc: vai trò đầu tiên của trà trong nền văn minh Trung Quốc chủ yếu là y tế.

Các tài liệu tham khảo về trà có thể xác minh sớm nhất xuất hiện trong thời kỳ Nhà Hán (206 TCN–220 CN), mặc dù đồ uống này có thể đã được tiêu thụ từ sớm hơn nữa ở các vùng tây nam của các tỉnh mà nay là Vân Nam và Tứ Xuyên. Chữ (chá) đã phát triển từ chữ (tú) trước đó, xuất hiện trong các tài liệu cổ điển như Shijing (诗经, Sách Các Bài Hát). Trong thời kỳ hình thành này, trà được chế biến thành một loại thức uống đặc sệt, đắng ngắt, thường được trộn với hành, gừng, và vỏ cam—khác xa so với thức uống tinh tế mà nó sẽ trở thành.

Bác sĩ Hua Tuo (华佗, Huá Tuó) của cuối nhà Hán đã viết về khả năng của trà trong việc cải thiện sự tỉnh táo tinh thần và sức bền thể chất. Các văn bản y tế sớm mô tả trà có các tính chất làm mát theo lý thuyết y học cổ truyền Trung Quốc, làm cho nó hữu ích trong việc điều trị nhức đầu, các vấn đề tiêu hóa và sự uể oải. Các thầy tu Phật giáo, bắt đầu đến Trung Quốc trong thời kỳ nhà Hán, nhanh chóng nhận ra giá trị của trà trong việc duy trì sự tỉnh táo trong các phiên thiền dài, thiết lập một mối quan hệ giữa trà và thực hành tâm linh mà sẽ hình thành sâu sắc sự tiến hóa văn hóa của nó.

Nhà Đường: Trà Trở Thành Một Nghệ Thuật

Nhà Đường (618–907 CN) đại diện cho thời kỳ chuyển mình, khi trà phát triển từ một loại đồ uống thuốc ở khu vực thành một hiện tượng văn hóa tinh tế. Sự biến hóa này được nhìn thấy trong tác phẩm của Lu Yu (陆羽, Lù Yǔ, 733–804 CN), cuốn Chajing (茶经, Kinh Điển Về Trà) trở thành tác phẩm toàn diện đầu tiên về trồng trọt, chế biến và thưởng thức trà trên thế giới.

Kiệt tác của Lu Yu đã hệ thống hóa từng khía cạnh của văn hóa trà. Ông mô tả các nguồn nước lý tưởng—suối núi thì tốt hơn nước sông, nước sông thì tốt hơn nước giếng. Ông chỉ ra các dụng cụ thích hợp: trà nên được chế biến trong gốm hoặc sứ, không bao giờ dùng kim loại. Ông chi tiết ba giai đoạn đun nước: đun lần đầu (一沸, yī fèi) khi những bọt nhỏ nổi lên như mắt cá, đun lần hai (二沸, èr fèi) khi bọt nổi lên như viên ngọc bên mép suối, và đun lần ba (三沸, sān fèi) khi sóng gợn. Trà nên được cho vào lúc đun lần hai để đạt được hương vị tối ưu.

Trong thời kỳ nhà Đường, trà thường được chế biến thành những bánh nén gọi là bingcha (饼茶). Những bánh này được nướng trên lửa, xay thành bột, và khuấy vào nước nóng bằng những cái que tre. Muối thường được thêm vào để tăng cường hương vị. Triều đình nhà Đường đã thiết lập thuế trà đầu tiên và độc quyền của chính phủ, công nhận tầm quan trọng kinh tế của trà. Các quán trà, gọi là chalou (茶楼), phát triển nhanh chóng ở những thành phố lớn như Trường An và Lạc Dương, trở thành trung tâm giao lưu xã hội nơi mà thương nhân, học giả và quan chức tập trung.

Nhà Đường cũng chứng kiến sự tích hợp trà vào thực hành tôn giáo. Các tu viện Thiền (Chan) Phật giáo đã trồng những vườn trà rộng lớn, và cụm từ cha chan yi wei (茶禅一味, "trà và Thiền là một hương vị") đã xuất hiện để mô tả chất lượng thiền của việc chuẩn bị và tiêu thụ trà. Các sư thầy đã phát triển các kỹ thuật trồng trọt tinh vi và tạo ra một số giống trà quý giá nhất của Trung Quốc.

Sự Tinh Tế Trong Thời Nhà Tống và Con Đường Trà

Nhà Tống (960–1279 CN) đã nâng tầm văn hóa trà lên những đỉnh cao chưa từng có về sự tinh tế thẩm mỹ. Hoàng đế Huizong (徽宗, Huīzōng, trị vì 1100–1126), bản thân là một nghệ sĩ và người sành trà, đã viết Daguan Chalun (大观茶论, Luận Về Trà), mô tả việc chế biến trà cống phẩm (贡茶, gòngchá) từ tỉnh Phúc Kiến.

Thời kỳ Tống chứng kiến sự hoàn thiện của phương pháp diancha (点茶), phương pháp trà khuấy. Trà bột được cho vào những bát rộng, và nước nóng được thêm vào trong khi khuấy mạnh mẽ với que tre để tạo ra một hỗn hợp đặc và bọt. Phương pháp chế biến này đòi hỏi kỹ năng đáng kể và trở thành tâm điểm của các cuộc thi trà tinh vi gọi là doucha (斗茶, "trận tranh trà"), nơi các tham dự viên thi đấu để tạo ra bọt tốt nhất và hương vị tinh tế nhất.

Thẩm mỹ của văn hóa trà thời Tống nhấn mạnh sự đơn giản và tự nhiên, những nguyên tắc mà sau này sẽ ảnh hưởng đến nghi thức trà Nhật Bản. Chiếc bát trà lý tưởng thường là một chiếc jian (建盏) bằng gốm men đen từ Jianyang, Phúc Kiến, với phần bên trong tối tăm tạo ra sự tương phản hoàn hảo để thưởng thức lớp bọt trắng của trà khuấy. Các người trí thức Tống đã phát triển khái niệm cha dao (茶道, "con đường trà"), tích hợp việc thưởng trà với thơ ca, hội họa và sự suy ngẫm triết học.

Trà trắng, đặc biệt là bai hao yinzhen (白毫银针, "trà trắng kim châm"), đã trở thành rất được ưa chuộng trong thời kỳ này. Những giống trà cao cấp nhất được làm từ những chồi non nhất, được hái trước bình minh và chế biến một cách cẩn thận. Một pound trà cống phẩm tốt nhất có thể cần đến hàng chục nghìn chồi riêng lẻ.

Chuyển Đổi Nhà Nguyên và Minh: Sự Nổi Lên Của Trà Rời

Nhà Nguyên Mông Cổ (1271–1368) chứng kiến sự suy giảm tạm thời trong sự tinh tế của văn hóa trà, khi những người cai trị mới ban đầu ít quan tâm đến những thực hành tinh tế của triều đình nhà Tống. Tuy nhiên, việc trồng trà và thương mại vẫn tiếp tục mở rộng, đặc biệt dọc theo Cha Ma Gu Dao (茶马古道, "Con Đường Trà Ngựa"), mạng lưới đường t caravan kết nối Vân Nam và Tứ Xuyên với Tây Tạng, nơi trà được trao đổi lấy ngựa và hàng hóa khác.

Nhà Minh (1368–1644)

Về tác giả

Chuyên gia Lịch sử \u2014 Nhà sử học chuyên về lịch sử triều đại Trung Quốc.

Bài viết liên quan

Share:𝕏 TwitterFacebookLinkedInReddit